Đêm hôm đó, Dư Uy Hổ trằn trọc thao thức.
Hắn không biết con đường phía trước ở phương nào, không biết đúng hay sai, cũng chẳng còn vướng bận trong những ân oán tình thù dĩ vãng nữa.
Đại ca ở nơi đâu, hy vọng... ở ngay nơi đó!
Sáng sớm hôm sau, đoàn người hộ tống rầm rộ lên đường.




